
Hà Nội những ngày giữa mùa đông, không khí đón chào Giáng sinh tràn ngập trên các nẻo đường giữa thời tiết giá lạnh khiến con người như muốn xích lại gần nhau hơn. Từng con phố vẫn điềm tĩnh, như nhân chứng của thời gian đang trôi đi và lòng người cũng không hề đứng lại.
Sống chung với cô đơn
Các đôi tình chân tay trong tay ríu rít khiến ta thèm một cái ôm thật chặt và ấm áp. Nhưng lại chợt nhận ra... mình đang cô đơn. Có người từng hỏi ta “Cô đơn có đáng sợ hay không?”. Ta đã suy nghĩ rất lâu, và cuối cùng đã trả lời, cô đơn, thực sự không hề đáng sợ nếu như ta biết tận hưởng niềm hạnh phúc từ nó.
Ai đó từng nói rằng "Không nên đi qua những con phố mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn" những con đường mà chỉ cần bước vào thôi đâu đâu cũng thấy những kỉ niệm đắng ngắt. Dù là lý trí thét gào như thế nhưng vẫn không thể bắt con tim dừng lại được, vẫn cứ bước vào còn đường kỉ niệm đó dù biết là sẽ đau. Bởi làm sao trốn tránh được kí ức, làm sao xóa được những cảm xúc của những tháng ngày đã qua. Những năm tháng ấy, con người ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, sự rung động ấy vẫn cứ vẹn nguyên trong hồi ức níu bước ta về.
Đến một ngày ta nhận ra, mình chẳng cần thứ tình yêu phải sống chết vì nhau, cũng chẳng cần phải hứa hẹn thề nguyền chung thủy. Chỉ cần một người có thể đi cùng ta đến khi có thể, và để lại cho nhau những suy nghĩ tốt đẹp dù sau này mỗi người có mỗi hướng rẽ khác nhau. Đó không phải là nắm tay cùng nhau suốt cả cuộc đời mà nắm tay nhau cùng đi lên phía trước dù chẳng phải sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường!
Chấp nhận sống chung với... cô đơn?
Con người ai cũng có lúc thấy mình cô đơn. Cô đơn không hoàn toàn có nghĩa là một mình. Bạn vẫn cảm thấy cô đơn mặc dầu bạn đang ở giữa một đám đông, hay ở trong một bữa tiệc vui. Cô đơn là một trạng thái tinh thần cảnh báo rằng bạn không liên lạc được với những người xung quanh, nhu cầu tình cảm, yêu thương... của mình đã không được đáp ứng. Những người đang ở trong tâm trạng này rất cần sự quan tâm, chăm sóc, thông hiểu, sẻ chia... của những người xung quanh mình.

Hãy đối diện: Đừng e ngại khi nhìn nhận rằng mình đang rất cô đơn. Bạn sẽ không thay đổi được gì nếu như bạn không tự nhìn ra vấn đề đang gây phiền toái này cho bạn.
Biến cô đơn thành điều kiện có lợi: Bạn hãy biến điểm bất lợi này thành ưu điểm và dùng khoảng thời gian này để sáng tạo hay có một kế hoạch cá nhân cụ thể nào đó. Hãy xem chúng như một cơ hội tốt để tự đánh giá nhìn nhận lại chính mình. Hãy tận dụng những khoảnh khắc này để phát triển những sở thích cá nhân hơn là lo lắng, chịu đựng và tự dày vò mình.
Hành động: Bạn hãy là người tự khởi xướng ra hướng giải quyết, hơn là ngồi chờ ai đó đến giải vây cho mình. Bước đầu tiên là nên đi gặp gỡ tiếp xúc với mọi người. Ngoài ra hãy làm việc có tính cách đồng đội, các hoạt động xã hội...
Xem thêm: Sự thật yêu thương của các bạn xảy ra như thế nào?
Thân gửi những cô gái đang còn độc thân.
Chắc hẳn các cô đang nghĩ độc thân chắc sẽ cô đơn lắm, vậy cô đơn là gì? Cô đơn phải chăng là một cảm giác tủi thân khi nhìn thấy người ta tay trong tay dưới trời đông lạnh lẽo, có những bông hồng trong ngày lễ Tình nhân, có những lời chúc ngọt ngào, còn mình thì một mình vội bước trên con đường đông nghịt người qua lại mà chưa chọn được cho mình một nửa còn lại.

Bạn muốn đi lượn đường nhưng lại nghĩ sau này có người yêu đi cùng thì tuyệt vời hơn là đi một mình. Tôi chắc là bạn đã nhầm rồi, đứng lên đi cảm nhận vẻ đẹp của đường phố lúc lên đèn là một ý tưởng không tồi đâu. Tôi cá là bạn – những cô gái độc thân sẽ tìm cho mình được khá nhiều điều thú vị về cuộc sống quanh ta hoặc có thể may mắn bạn sẽ gặp một nửa của mình nữa ấy.
Thời gian cứ thế trôi qua, bạn không chọn cô đơn nhưng cô đơn chọn bạn thì sao phải sợ? Vì cô đơn không đáng sợ như bạn vẫn nghĩ đâu. Độc thân không có nghĩa là bạn phải chấp nhận cô đơn mà hãy học cách sống chung với nó. Vẫn sẽ có một nửa của chúng ta đang chờ chúng ta ở một nơi nào đó mà thôi. Việc bây giờ bạn cần làm là tận hưởng cuộc sống của mình, học cách tự chăm sóc bản thân.
Cô đơn trong nỗi cô đơn của chính mình!
Nếu như cô đơn khi không tìm được nơi chia sẻ là đáng sợ, vậy thì cô đơn ngay giữa bạn bè, thậm chí bên cạnh người mình yêu, còn đáng sợ hơn nhiều.
Là cứ nửa đêm lại muốn bật khóc vì quá nhiều tâm trạng, khi không cách nào nói ra, càng không cách nào chia sẻ, khi bỗng dưng cảm thấy tâm hồn chẳng tìm nổi chỗ nào bấu víu, nhìn dòng người lãng đãng va vào mình như không khí chạm tay.
-a0c47/co-don-trong-noi-co-don-cua-chinh-minh.jpg)
Là khi giật mình mỗi lúc phải đối diện với bản thân mình tự vẫy vùng trong những bế tắc, trong những mối suy nghĩ chồng chéo, dằn vặt. Là những lúc tỉnh giấc đột ngột giữa cơn mơ mà không tài nào chợp mắt, là những nỗi lo lắng trong tâm dần biến thành sự lãnh đạm bên ngoài.
Là những lúc đọc được một mẩu tin nhắn vu vơ của ai đó gửi đến, nhận ra trái tim lạc điệu chẳng biết tìm đâu ra đáp án, cứ đơn độc trôi lơ lửng không chốn về. Là lúc cảm thấy sợ hãi bởi chứng kiến quá nhiều người đang hạnh phúc mà ngóng mãi không ra hạnh phúc của mình.
Là mỗi khi nghe đi nghe lại một bản nhạc, cảm giác như biến thành một mảng hoài niệm, và nỗi cô độc trong lòng chỉ có thể được vỗ về bởi những ký ức xa xưa trong đó.
Là thói quen khi chạm tay vào cõi lòng lạnh giá, chợt giật mình khi nhìn thấu đáy sâu trong tim, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ để vỡ òa.
Sống chung với cô đơn
Các đôi tình chân tay trong tay ríu rít khiến ta thèm một cái ôm thật chặt và ấm áp. Nhưng lại chợt nhận ra... mình đang cô đơn. Có người từng hỏi ta “Cô đơn có đáng sợ hay không?”. Ta đã suy nghĩ rất lâu, và cuối cùng đã trả lời, cô đơn, thực sự không hề đáng sợ nếu như ta biết tận hưởng niềm hạnh phúc từ nó.
Ai đó từng nói rằng "Không nên đi qua những con phố mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn" những con đường mà chỉ cần bước vào thôi đâu đâu cũng thấy những kỉ niệm đắng ngắt. Dù là lý trí thét gào như thế nhưng vẫn không thể bắt con tim dừng lại được, vẫn cứ bước vào còn đường kỉ niệm đó dù biết là sẽ đau. Bởi làm sao trốn tránh được kí ức, làm sao xóa được những cảm xúc của những tháng ngày đã qua. Những năm tháng ấy, con người ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, sự rung động ấy vẫn cứ vẹn nguyên trong hồi ức níu bước ta về.
Đến một ngày ta nhận ra, mình chẳng cần thứ tình yêu phải sống chết vì nhau, cũng chẳng cần phải hứa hẹn thề nguyền chung thủy. Chỉ cần một người có thể đi cùng ta đến khi có thể, và để lại cho nhau những suy nghĩ tốt đẹp dù sau này mỗi người có mỗi hướng rẽ khác nhau. Đó không phải là nắm tay cùng nhau suốt cả cuộc đời mà nắm tay nhau cùng đi lên phía trước dù chẳng phải sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường!
Chấp nhận sống chung với... cô đơn?
Con người ai cũng có lúc thấy mình cô đơn. Cô đơn không hoàn toàn có nghĩa là một mình. Bạn vẫn cảm thấy cô đơn mặc dầu bạn đang ở giữa một đám đông, hay ở trong một bữa tiệc vui. Cô đơn là một trạng thái tinh thần cảnh báo rằng bạn không liên lạc được với những người xung quanh, nhu cầu tình cảm, yêu thương... của mình đã không được đáp ứng. Những người đang ở trong tâm trạng này rất cần sự quan tâm, chăm sóc, thông hiểu, sẻ chia... của những người xung quanh mình.

Biến cô đơn thành điều kiện có lợi: Bạn hãy biến điểm bất lợi này thành ưu điểm và dùng khoảng thời gian này để sáng tạo hay có một kế hoạch cá nhân cụ thể nào đó. Hãy xem chúng như một cơ hội tốt để tự đánh giá nhìn nhận lại chính mình. Hãy tận dụng những khoảnh khắc này để phát triển những sở thích cá nhân hơn là lo lắng, chịu đựng và tự dày vò mình.
Hành động: Bạn hãy là người tự khởi xướng ra hướng giải quyết, hơn là ngồi chờ ai đó đến giải vây cho mình. Bước đầu tiên là nên đi gặp gỡ tiếp xúc với mọi người. Ngoài ra hãy làm việc có tính cách đồng đội, các hoạt động xã hội...
Xem thêm: Sự thật yêu thương của các bạn xảy ra như thế nào?
Thân gửi những cô gái đang còn độc thân.
Chắc hẳn các cô đang nghĩ độc thân chắc sẽ cô đơn lắm, vậy cô đơn là gì? Cô đơn phải chăng là một cảm giác tủi thân khi nhìn thấy người ta tay trong tay dưới trời đông lạnh lẽo, có những bông hồng trong ngày lễ Tình nhân, có những lời chúc ngọt ngào, còn mình thì một mình vội bước trên con đường đông nghịt người qua lại mà chưa chọn được cho mình một nửa còn lại.

Thời gian cứ thế trôi qua, bạn không chọn cô đơn nhưng cô đơn chọn bạn thì sao phải sợ? Vì cô đơn không đáng sợ như bạn vẫn nghĩ đâu. Độc thân không có nghĩa là bạn phải chấp nhận cô đơn mà hãy học cách sống chung với nó. Vẫn sẽ có một nửa của chúng ta đang chờ chúng ta ở một nơi nào đó mà thôi. Việc bây giờ bạn cần làm là tận hưởng cuộc sống của mình, học cách tự chăm sóc bản thân.
Cô đơn trong nỗi cô đơn của chính mình!
Nếu như cô đơn khi không tìm được nơi chia sẻ là đáng sợ, vậy thì cô đơn ngay giữa bạn bè, thậm chí bên cạnh người mình yêu, còn đáng sợ hơn nhiều.
Là cứ nửa đêm lại muốn bật khóc vì quá nhiều tâm trạng, khi không cách nào nói ra, càng không cách nào chia sẻ, khi bỗng dưng cảm thấy tâm hồn chẳng tìm nổi chỗ nào bấu víu, nhìn dòng người lãng đãng va vào mình như không khí chạm tay.
-a0c47/co-don-trong-noi-co-don-cua-chinh-minh.jpg)
Là những lúc đọc được một mẩu tin nhắn vu vơ của ai đó gửi đến, nhận ra trái tim lạc điệu chẳng biết tìm đâu ra đáp án, cứ đơn độc trôi lơ lửng không chốn về. Là lúc cảm thấy sợ hãi bởi chứng kiến quá nhiều người đang hạnh phúc mà ngóng mãi không ra hạnh phúc của mình.
Là mỗi khi nghe đi nghe lại một bản nhạc, cảm giác như biến thành một mảng hoài niệm, và nỗi cô độc trong lòng chỉ có thể được vỗ về bởi những ký ức xa xưa trong đó.
Là thói quen khi chạm tay vào cõi lòng lạnh giá, chợt giật mình khi nhìn thấu đáy sâu trong tim, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ để vỡ òa.